Cẩm nang tiếng Ba Lan (2) – Số đếm, số thứ tự

Bến Việt (18.08.2009) Tiếng Ba Lan – Bạn hãy thực hành khả năng nhận biết chữ cái và phương pháp phát âm chuẩn xác sau khi đã nắm vững bài 1. Tất cả chúng ta đều đã thuộc lòng số đếm, giờ chỉ yêu cầu Bạn pháp âm chính xác và đừng nói 3 thành 6, vốn là lỗi mà người Việt thường mắc phải.

Cẩm nang tiếng Ba Lan (2) - Số đếm, số thứ tự

Số đếm, số thứ tự là cách đơn giản nhất để làm quen chữ cái và phát âm chuẩn vì Bạn đã ghi nhớ phần nào cách phát âm của người Ba Lan. Hãy so sánh những gì bạn nghe với những gì Bến Việt hướng dẫn, xem có trùng lặp không.

Chúc thành công!

© Bến Việt

Bên đời hiu quạnh

Khánh Ly (23.02.2010) Văn hóa – Tôi nghe ông Song Ngọc hát… ngày chị sinh ứ…ư trời cho tôi làm thơ…ứ ư nhưng chữ ứ… ư này tôi không dám viết ra sợ bà con mắng. Trần Tiến tướng tá bậm trợn, to như một đô vật nhưng lại thương cho một lá Diêu Bông… Nhìn ông Trịnh Công Sơn ngồi cạnh Trần Tiến, tôi nghĩ, đúng là…ở hai đầu nỗi nhớ.

Bến Việt nhắn gửi
Khánh Ly hiếm xuất hiện trong vai trò người cầm bút nhưng tùy bút “Bên đời hiu quạnh” dưới đây của bà chứng tỏ tâm hồn nghệ sĩ không hạn chế con người ta chỉ tài ở một lĩnh vực. Bài viết hóm hỉnh chứa đựng nhiều thông tin ắt sẽ làm bạn đọc vui, mang lại các nhìn nhận lý thú về âm nhạc Việt Nam các thời.

Tôi không bao giờ nghĩ rằng có một lúc nào đó như lúc này, cuộc sống của ca sĩ Hải Ngoại và Việt Nam lại được mang ra mổ xẻ rạch ròi, tới tấp như thế. Có lẽ, trong đầu óc đơn giản của tôi, ca sĩ ở đâu cũng là ca sĩ…. Âm nhạc là một thứ ngôn ngữ đặc biệt chung cho mọi người, ở mọi nơi, mọi phía. Không có biên giới…. Nhạc đã được khẳng định như vậy, lẽ nào người hát lại bị loại ra ngoài.Bên đời hiu quạnh

Tôi không hề phân biệt ca sĩ trong hay ngoài nước. Có chăng, điều bị chỉ trích là cách sống của những người cùng chung một nghiệp dĩ ở hai bờ đại dương. Những ca sĩ lớn lên hay thành danh ở trong nước dường như không có một khái niệm nào về nghệ thuật và quá trình của lớp người đi trước họ cả một phần tư thế kỷ. Và cũng không ai nói cho họ nghe về một thời bình an, đẹp đẽ của sân khấu Miền Nam, trước mùa Xuân 75.

Chúng tôi, lớp người đã được quần chúng chấp nhận trước 75, thật sự đã trải qua bao nhiêu khó khăn, bằng chính năng khiếu của mình. Chỉ có một ít may mắn đủ trình độ văn hoá Đại học và tốt nghiệp Quốc Gia Âm Nhạc như Hoàng Oanh, Thanh Lan, Đức Huy, Quỳnh Giao, Mai Hương…. Còn lại, đa số chỉ đến Trung học, chưa bao giờ bước chân vào Quốc Gia Âm Nhạc. Lên sân khấu, với năng khiếu Trời cho và may mắn được chấp nhận.

Thời đó, ca sĩ rất ít và không phải bất cứ ai bước lên sân khấu, là đều được coi là ca sĩ… Quần chúng phải chấp nhận. Các ca sĩ phải chấp nhận. Các trung tâm thâu băng, đĩa phải chấp nhận. Các đài phát thanh phải chấp nhận, chúng tôi mới có được… tạm coi như là ca sĩ và vẫn nằm trong sự kiểm soát, nghe ngóng, chăm sóc của các Trung Tâm mà trung gian là nhạc sĩ.

Chỉ một bài “Nỗi Buồn Hoa Phượng”, Thanh Tuyền lúc đó mới 15 tuổi đã trở nên mỏ vàng của Hãng đĩa. Chỉ với “Chuyện Một Chiếc Cầu Gảy” Hoàng Oanh, cô sinh viên văn khoa không hề thua kém Thanh Tuyền của trường Bùi Thị Xuân Đà Lạt. Không ai có thể hát lại chị Bạch Yến bài Đêm Đông. Không ai có thể làm xao xuyến người nghe như chị Lệ Thanh với Tà Áo Xanh của Đoàn Chuẩn. Chị Trúc Mai bài “Hàn Mặc Tử”. Chị Lệ Thu với Ngậm Ngùi và cô Thái Thanh gần như “độc quyền” nhạc Phạm Duy.

Không ai có thể thay thế ai. Vì sao thế, vì thời đó, các nhạc sĩ… đo ni may áo cho ca sĩ. Không thể trật đi đâu được và vì thế, bài hát làm nên ca sĩ. Trúng một cái, cả nhạc sĩ lẫn ca sĩ đều như sóng dội. Thời đó nhạc sĩ nhiều hơn ca sĩ. Ngoài công việc chính, họ chỉ chú tâm sáng tác và chọn những giọng hát hợp với bài hát. Phần chúng tôi, mỗi người có một chất giọng riêng. Nghe là biết ai ngay. Chúng tôi đủ thông minh để không giẫm chân người khác.

Năm 69, ông Thiêng, ông Quân có 2 bài… hai bài này chỉ có Khánh Ly, đó là “Kinh Khổ” và “Trên Hoang Tàn Đổ Nát”… Ông Minh Bằng giao cho tôi… “Người Thợ Săn Và Đàn Chim Nhỏ”. Kim Loan với “Căn Nhà Ngoại Ô”. Giao Linh với “Những Đóm Mắt Hoả Châu”. Phương Hồng Quế có bài “Giờ Này Anh Ở Đâu”. Mai Lệ Huyền và Hùng Cường có một loại nhạc riêng, quen gọi là nhạc kích động.

Chỉ hát một nơi với bài “Mùa Thu Cho Em”, Xuân Sơn đã làm bao người điêu đứng, chưa kể đến bài “Trăng Sáng Vườn Chè”- dẫu sau này Ái Vân dựng lại bằng nhạc cảnh – cũng không làm người nghe quên nổi Xuân Sơn. Carol Kim hát “Hãy Khóc Đi Em”. Ông Sơn bảo… chỉ có Carol Kim hát bài đó trội nhất… Duy Quang trình làng “Thà Như Giọt Mưa”. Elvis Phương bài “Vết Thù Trên Lưng Ngựa Hoang”… Còn ông Chế Linh thì bài nào vào tay ông là lập tức trở thành của ông.

10 năm đầu, tôi chỉ nhận được 2 bài hát của ông Sơn “Em Còn Nhớ Hay Em Đã Quên”, “Một Ngày Tôi Chọn Một Niềm Vui”. Cả hai đều bị giam, cấm phổ biến. Dĩ nhiên tác giả cũng không thể ngồi yên. Lý do đơn giản thôi… viết cho KL. Mấy năm sau đó, một bài hát nữa cũng của T.C.S bị dập, bài “Nhớ Mùa Thu Hà Nội”… cũng lại vì KL. Tôi nhận được bài hát từ những người vượt biển. Cũng khoảng thời gian đó, từ Pháp gởi qua cho tôi một số bài hát ký tên Hồng Ngọc, trong số đó có bài “Sài Gòn Niềm Nhớ Không Tên”. Thực tế bài hát đó có tựa nguyên thuỷ là “Nước Mắt Cho Sài Gòn”. Ông Võ Văn Ái đã đổi tựa và viết thêm lời hai, Hồng Ngọc là bút hiệu của Nguyễn Đình Toàn, và trong bài viết có câu “đâu rộn ràng giọng hát Khánh Ly”.

Nhưng phải nói rõ, ngay từ những ngày mới tới Mỹ, khi mà mọi người còn bị chia ra, sống riêng lẻ mỗi người một nơi, khó có thể tìm ra nhau từ những trang trại rộng lớn, nằm khuất sau những dãy núi cao mà ngay khi chạy qua trên các xa lộ, chúng ta không thể nhìn thấy được, “Sàigòn Ơi Vĩnh Biệt” của Nam Lộc đã được viết trong thời gian đó. Một ca khúc đơn giản xuất phát từ nỗi lòng của một người vừa rời xa quê hương. Không cầu kỳ văn hoa chải chuốt nhưng rất thật thà nói lên sự tiếc thương, nỗi đau xót và mơ ước ngày trở về, cho dẫu đã nói lên lời vĩnh biệt.

Đức Huy trình làng “Đường Xa Ướt Mưa” năm 1979 cùng lúc với Tùng Giang “Tôi Với Trời Bơ Vơ” và Nam Lộc “Người Di Tản Buồn”. Linh Giang “Tôi Muốn”. Phạm Duy “Nguyên Vẹn Hình Hài”, Hoàng Quốc Bảo “Mưa Trên Thành Phố Cũ”, Nguyễn Đức Nam với “Buồn Tháng Mưa”… trong khi đó nhạc Vàng ở VN bị xoá sổ. “Rơi Lệ Ru Người” viết từ năm 75 (khi nghe tin tôi chết trên biển) phải chờ đến năm 1992 khi gặp ở Canada, ông Sơn mới chép in cho tôi bài đó.

Giữa thập niên 80, một số ca sĩ ở VN mới được phép hát lại, nhưng vẫn chỉ loanh quanh ở những tỉnh nhỏ. Nhạc sĩ Trịnh Lâm Ngân từ Nhật Ngân lập đoàn gồm Duy Khánh, Nhật Trường, Thanh Lan… bữa đói, bữa no, ngủ đình, ngủ chợ, mong được hát cho nhiều hơn là kiếm miếng ăn dẫu rằng ai cũng đói. Nhã Phương và Bảo Yến nổi lên, rồi Ngọc Bích, Thanh Lan ở tù liên miên vì tội vượt biên. Nhưng một số ca sĩ may mắn hơn Thanh Lan là Lệ Thu, Ngọc Minh, Hoàng Thi Thao, Lê Uyên và Phương đã đi được. Thanh Tuyền, Giao Linh, Chế Linh cũng thoát. Vài năm sau đó có Thái Thanh đến Mỹ. Như thế, lớp ca sĩ cũ của chúng tôi còn ở VN là Hồng Vân, Lan Ngọc, Nhật Thiên Lan, Mộng Xuân Lan, Ngân Hà, Giang Tử, Anh Khoa… và rất nhiều nhạc sĩ.

Sau thời VN tưng bừng “mở cửa” rồi tưng bừng “khép lại”. Bài tình ca đầu tiên được viết ở trong nước, ra Hải Ngoại và lọt vào lỗ tai tôi là bài “Giọt Nắng Bên Thềm” rồi bài “Em Ơi Hà Nội Phố”, bài này, trong nước coi như… rửa mặt cho Hà Nội sau mấy chục năm. Và từ đó trở đi, nhạc tình được viết với tốc độ khá nhanh bởi những tác giả trẻ và xa lạ – ngoại trừ Quốc Dũng, Bảo Chấn và Bảo Phúc tung ra Hải Ngoại những khuôn mặt lạ, trẻ và một kiểu hát như nhau, chất giọng như nhau, đến nỗi có đôi khi chợt nghe, tôi không thể phân biệt ai là ai.

Tôi không nghĩ những bài hát được sáng tác ở trong nước là dở – có lẽ tại tôi bảo thủ quá chăng – nhưng với một thành phần nhạc sĩ đông đảo, sáng tác liên tục không ngưng nghỉ trong một môi trường thuận tiện, rộng lớn – 70 triệu người nghe. Nói thật lòng, tôi chỉ nghe được “Giọt Nắng Bên Thềm”, “Em Ơi Hà Nội Phố”, “Thuyền Và Biển”, “Phượng Hồng”, “Hà Nội Mùa Vắng Những Cơn Mưa”, “Tháng Tám Mùa Thu”, “Quê Hương”. Và chỉ có như thế (tôi không nói về nhạc T.C.S). Những bài hát khác không hề ở lại trong đầu tôi. Nó có một chút gì của Mỹ. Một chút gì của Nhật. Một chút gì của Tầu. Một chút gì của Đại Hàn. Một chút gì của Thái.Tất cả có chung một lối hoà âm.

Khoảng trong 2 năm đầu khi những bài hát ở VN tràn ra Hải Ngoại, nhiều người điên cuồng tìm mua nghe, tưởng như nhạc trong nước đã đè bẹp, giết chết nhạc Hải Ngoại phá nát thị trường băng nhạc ở đây. Bạn bè xôn xao hỏi. Tôi nói không bi quan cũng không chủ quan… rồi cũng qua nhanh như lửa rơm… Chỉ đơn thuần là ý nghĩ của tôi với những bài hát viết từ trong nước tôi đã nghe không phải một lần. Vả lại trong số những tác giả trẻ, có người tôi biết trước năm 75.

Các trung tâm cũng xôn xao. Tại sao thế nhỉ… Có nhiều TT ở đây phát hành băng đĩa VN cơ mà. Họ bán 10 đồng 3 cuốn CD rồi 10 đồng 4 cuốn. Nếu CD của chúng tôi bị in giả tại VN lan tràn từ Nam ra Bắc, từ hàng thịt chó tới hàng bún chả, đến phòng tắm hơi, đến những quán karaoke. Từ taxi đến xe đò thì tại sao ở đây không? Một cuốn master thực hiện ở VN giá thành không bao nhiêu và khi được tung ra thị trường thì lại không chỉ dành cho một TT nào mà là cho cả chục người, rồi ai muốn bán kiểu nào, giá nào thì bán.

Bà con mình vốn tính luôn thích của lạ. Lạ mà rẻ, ai lại bỏ qua nhất là nó lại mới lại lạ (như mấy ông chồng bị ăn mãi cơm nhà, quà vợ, nay bỗng thấy người lạ, dẫu không đẹp, cũng vẫn thèm). Bèn mua về nhà ngay – giống phong trào phim bộ năm nào – và mê ngay. Có lạ gì đâu, 27 năm nằm gai nếm mật xứ người, nghe chừng đó ca sĩ, thuộc mặt từng người, coi bộ cũng… mệt mỏi rồi. Thích là phải. Đương nhiên thôi. Bao lâu thì chưa biết nhưng cứ thích, cứ mua cái đã. Thị hiếu của quần chúng đối với một thị trường lạ, tưởng không cần phải bàn ra tán vào, dài dòng, mất thì giờ.

Hai năm trôi qua – như tình yêu vậy, không còn gì mới lạ nữa. Những bài hát theo gió cuốn đi.

Sau mùa Xuân năm 75, đồn rằng tất cả nhạc vàng đều bị thiêu huỷ, ai giữ trong nhà như giữ đồ quốc cấm. Sách, truyện cũng cùng chung số phận. Phim ảnh dù bị hủy hoại cũng còn những bản phụ ở nước ngoài. Mọi người bị lùa đi học tập cải tạo không hứa hẹn ngày trở về. Ca nhạc sĩ bắt buộc phải trình diện gọi là bồi dưỡng chính trị. Những tà áo xanh, đỏ rực rỡ bỗng nhiên biến mất, chỉ còn quần đen áo cánh trắng hoặc nâu cho đúng với tôn chỉ cách mạng. Bao nhiêu khuôn mặt xinh đẹp, nổi tiếng của Sài Gòn nay e dè nhìn nhau như thăm hỏi… Họ nói cái gì thế nhỉ… Người nói cứ nói, người ngồi nghe như vịt nghe sấm, lòng thì cứ như đi đẩu, đi đâu. Nghĩ đến bạn bè ai đi thoát, ai kẹt lại… cái gì đã xảy ra cho SàiGòn… cái người đang giảng giải cái gọi là Chủ Nghĩa Xã Hội kia là ai, ở đâu ra thế… tất cả bàng hoàng hoặc lo âu. Lo cho mình thì ít, cho gia đình thì nhiều bởi đa số ca nhạc sĩ đều có con em cha chồng là quân nhân, là có… nợ máu với nhân dân. Đã gọi là nợ thì phải trả nhưng trả thế nào đây?

Thật ra thì các ca nhạc sĩ không bị đày ải quá lâu với những chương trình bồi dưỡng chính trị. Họ khổ vì bị cấm hát. Suốt mấy năm trời cả miền Nam đều phải nghe một loại nhạc, một kiểu hát cùng một giọng giống nhau.

Những bài hát của miền Bắc mà dân Sàigòn phải nghe đã được sáng tác lâu rồi, giờ mới có dịp tung ra. Chỉ một loạt bài đó thôi sau năm 75, hầu như nhạc sĩ miền Bắc không viết loại nhạc ấy nữa vì người Sàigòn không muốn nghe. Nghe không vô cũng như họ phải chịu đựng những bảng hiệu tên đường ngô nghê, buồn cười, chẳng ra làm sao…đường Nguyễn Văn Bánh, đường Võ Thị Sáu… những người là ai… Khai quốc công thần của nhà Nguyễn chăng… Những bài hát cứ ồm ồm tra tấn lỗ tai người Sàigòn. Những con đường cũ làm cho người ta… khi hẹn nhau, ta lạc lối tìm… chắc cũng họp hành dữ lắm. Nghị quyết này, nghị quyết kia… tôi thấy thế này, tôi thấy thế nọ vân vân. Thanh Lan thành tích vượt biên nhiều quá. Cấm. Hồng Vân, Lan Ngọc tàn tích cũ. Cấm. Thế nhưng các tiếng hát miền Bắc lại không được Sàigòn chấp nhận. Bảo Yến và Nhã Phương lên tiếng đánh bạt các giọng ca… có dấm càng thêm chanh… Ngọc Bích cũng lên tiếng mạnh mẽ lẫy lừng một thời, cô là con gái của nghệ sĩ Ngọc Hùng, Ngọc Nuôi. Cô đã từng là giọng ca chính của ban nhạc The Crazy Dogs thì đương nhiên cô phải nổi bật.

Nhà nước cũng cho mời các nghệ sĩ nổi danh cũ, cho phép thành lập đoàn hát. Cho tập dượt tại nhà hàng Queen Bee. Có ban nhạc Shortguns, ông Lê Uyên Phương có Thái Thanh… Tập cho đã đến chừng phúc khảo ra mắt các quan to sừng dài thì… không đủ tiêu chuẩn (ông Lê Uyên Phương kể lại) thật cay đắng cho những tên mối lớn ở Saigòn. Ông Trịnh Công Sơn đi thực tập, học trồng sắn, trồng lúa, nuôi heo, ông đi theo con trâu ông chủ nhà tốt bụng cho mượn… tôi thấy chú tội nghiệp tôi thương, nơi đó là cả một bãi mìn, ngày mô cũng có người chết, chừ tôi cho chú mượn con trâu, chú cưỡi theo chân nó mà đi… Thời gian này, ông sáng tác bài “Mỗi Ngày Tôi Chọn Một Niềm Vui”… Mình cứ vừa cày ruộng, trồng khoai vừa hát cho mình nghe – có thế mới sống nổi chứ. Ấy thế mà bài hát bị cấm… Đất nước thống nhất rồi, anh không đủ vui hay sau mà phải tự chọn cho mình một niềm vui?

Sau khi đã giữ chân mấy trăm ngàn người trong trại cải tạo. Làm bà con ta điêu đứng sau mấy đợt đổi tiền. Nhạc tình bắt đầu ngoi ngóp bằng những bài hát. Nửa mùa, quốc không quốc, cộng không ra cộng. Loại nhạc thăm dò dư luận cấp lãnh đạo. Cửa đã hé mở đón Việt kiều hồi hộp về thăm dân cho biết sự tình. Thanh Lan vượt biển hoài mà đường đi không đến bèn leo lên sân khấu hát lại. Cẩm Vân hừng sáng với giọng trầm, ấm áp, rõ ràng. Hồng Hạnh giọng mỏng hơn nhưng xinh đẹp, song nghiệp hát không lâu dài. Các ca sĩ được chú ý vẫn là Nhã Phương, Bảo Yến, Cẩm Vân, thỉnh thoảng mới có đề cập đến Lan Ngọc, Hồng Vân, Anh Khoa. Nhạc sĩ Duy Hải qua đời, nhạc sĩ Nguyễn Trung Cang qua đời trong tù. Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 gần như đóng cửa ở ẩn, không cộng tác với đoàn hát nào. Cô Thái Thanh, nhạc sĩ Hoài Trung bị cấm hát vĩnh viễn sau cái buổi phúc khảo tại nhà hàng Queen Bee. Một thời gian ngắn sau đó, nhạc sĩ Hoài Bắc vượt biên, nhạc sĩ Văn Phụng, cô Châu Hà cũng đi thoát….

Bài “Quê Hương” là bài tôi thích, bài “Thuyền Và Biển” do Cao Minh hát. Đùng một cái tôi thấy bà con trong và ngoài nước đua nhau hát… bằng lòng đi em… về với quê anh… nghe cũng có vẻ mời gọi lắm nhưng với tôi, nó có vẻ quê quê thế nào ấy. Bài “Ở Hai Đầu Nỗi Nhớ” ấy thế mà tôi lại nghe được. Thì ra “Thuyền Và Biển” thơ Xuân Quỳnh, nhạc Phan Huỳnh Điểu. “Ở Hai Đầu Nỗi Nhớ” của nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý, tác giả bài “Dư Âm” ngày xưa…. Rồi sau đó là bông điên điển, là rau đắng, rau ngọt, rau mồng tơi. Lá sầu riêng, chôm chôm… thì thề… đi mô cũng nhớ về Hà Tĩnh… Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người. Tôi nghe mà còn khóc thì bảo sao bà con không đổ xô đi mua, không đè xấp, đè ngữa nhau giành chỗ trên những chuyến bay đi tìm những chùm khế ngọt. Đi để… thành người.

Sau đợt Cẩm Vân, Hồng Hạnh, Ngọc Bích, Nhã Phương, Bảo Yến là những Mỹ Linh, Thanh Lam, Hồng Nhung, Phương Thanh, Thu Hà, Trần Thu Hà là những ca sĩ, nghe nói có được đào tạo trường lớp hẳn hòi và những ca sĩ này sáng tạo ra một lối hát giống nhau nhưng không giống ai. Không giống ai là điều tốt bởi mỗi người phải có cái riêng của mình như các lớp ca sĩ trước. Thanh Tuyền cất tiếng hát là biết ngay Thanh Tuyền. Lệ Thu vừa… nắng chia nửa bãi…. thì đó là Lệ Thu… Em tan trường về, anh theo Ngọ về…. là cô Thái Thanh. Bang bang, em bắn ngay anh… là Thanh Lan. Những ca sĩ không qua một trường đào tạo nào, họ qua… trường đời và họ có cá tính, có cái chất giọng riêng để phù hợp với các bài hát các nhạc sĩ viết riêng cho họ.

Tôi thường hay bị… đố nhạc… Đố chị biết ai hát đấy… và bao giờ tôi cũng thua vì cùng trường, cùng thầy, cùng một cách đào luyện ca sĩ trẻ ở VN hát giống nhau. Bốn năm người hát mà nghe như chỉ một người. Trường lớp có cái hay mà cũng có cái dở và cái sai lại quá lớn. Chẳng còn biết ai là ai mặc dù họ hát vững, kỹ thuật cao, chất giọng tốt và khoẻ nhưng mà ai mới được chứ. Cái… là ai… mới quan trọng. Theo trường lớp để biết kỹ thuật trình diễn, học hát để biết cách hát, biết cách ngân, biết cách lấy hơi chỗ nào, biết cách nhưng sao cho đúng đó là chưa nói đến vấn đề thầm âm. Người ca sĩ phải có cái lỗ tai tốt, nghe nhạc mới chính xác, bát cũng bị chênh. Một người ca sĩ, ngoài tiếng hát nếu biết rõ về nhạc lý thì càng tốt, tốt lắm lắm (nếu không, trường nhạc mở ra để làm gì) như các chị Kim Tước, Mai Hương, Quỳnh Giao và bác sĩ Bích Liên.

Âm nhạc và nhất là các ca sĩ trình diễn không thể bị đóng khung bởi những điều trường lớp dạy. Khi đã có căn bản, phải tự mình tìm cho mình lối trình diễn riêng và sử dụng tiếng hát của mình theo lối riêng lợi điểm của các anh chị không giỏi nhạc… như tôi chẳng hạn. Ngoài các thầy cô ở trường, khi ra tranh đua với đời, ta cũng nên tìm một người thầy hướng dẫn cho mình con đường nào tốt nhất. Đôi khi người thầy đó không giỏi nhạc nhưng họ có cái lỗ tai của người nghe, cái nhìn xa trông rộng giúp cho ca sĩ chọn đúng bài, cách trình diễn và cách hát. Người thông minh có thể không cần ai giúp vẫn tìm được cho mình một đường riêng, tuy nhiên điều này hơi hiếm. Phần lớn, các ca sĩ sau khi tốt nghiệp thường tự cho mình là giỏi, không cần ai nữa. Điều này thì nhiều.

Tôi viết những cảm nghĩ của một người nghe nhạc chứ không phải của một ca sĩ có 40 năm trên sân khấu. Tôi cảm thấy một nỗi thất vọng mênh mang khi cứ tình cờ phải nghe… nghèo 1 rồi nghèo 2 (đến nghèo 3 là sạt nghiệp)… Chim sáo ngày xưa 1, rồi chắc chim còn bay nên lại… chim sáo ngày xưa 2, (nếu không có chim 3 thì có nghĩa con chim này đã nằm trên đĩa). Chim này bắt chước chim đa đa, chim đa đa… đi mất thì đừng trách chim. Tôi nghe ông Song Ngọc hát… ngày chị sinh ứ…ư trời cho tôi làm thơ…ứ ư nhưng chữ ứ… ư này tôi không dám viết ra sợ bà con mắng. Tôi nghe bạn bè bảo bài… Nếu anh nói yêu em là thật ra anh đang dối lòng… là lời của một bản nhạc Mỹ nhưng tôi chưa nghe, không dám bàn tới, tuy nhiên, đó là một bài hát thành công của Bảo Chấn. Trần Tiến tướng tá bậm trợn, to như một đô vật nhưng lại thương cho một lá Diêu Bông, lại thương cho tóc gió thôi bay, lại làm riêng một bài hát về ông TCS. Nhìn ông TCS ngồi cạnh Trần Tiến, tôi nghĩ, đúng là…ở hai đầu nỗi nhớ….
Thì cứ cho là vì sống xa quê hương vì sự sống, các nhạc sĩ ở Hải Ngoại cạn hứng không có sáng tác nào đáng kể. Điều đó lầm. Ông Lê Minh Hằng đó chi. Ông Tuấn Khanh đó chi. Nghe “Nỗi Niềm”, “Nhạt Nhoà” mà không ngây ngất sao, nghe “Dĩ Vãng” của TNS mà không ngẩn ngơ sao. Nghe “Người Di Tản Buồn” của Nam Lộc mà không chảy nước mắt sao. Nghe “Có Những Niềm Riêng” của Lê Tín Hương mà không ngậm ngùi sao. Nghe “Tôi Muốn Hỏi Vì Sao” của Diệu Hương mà không thương cảm sao. Nghe “Anh Đã Ngủ Yên Trên Quê Hương” của Trần Duy Đức mà không thấy lòng ??? ??? sao. Nghe “Đêm Nhớ Về Sài Gòn”, “Một Ngày Việt Nam – Những Bước Chân Việt Nam”, “Cám Ơn Anh”, “Cờ Bay Trên Phố Bolsa” của TrầmTử Thiêng mà không thấy xót xa sao. Nghe đi. Nghe “Ta Hát Tình Thương Về Biển Đông” của Trúc Hồ – Trầm Tử Thiêng để thấy tấm lòng VN ở Hải Ngoại lớn lao, bao dung và nhân hậu biết bao nhiêu. Nhạc hay là nhạc đến rồi ở lại trong lòng chúng ta. Ở đây, mọi người cần phẩm, không cần lượng. Đối với người nghe nhạc như tôi, nhạc thế mới xứng đáng gọi là nhạc phẩm.

Việt Nam trên 70 triệu người, có bao nhiêu nhạc sĩ sáng tác và những bài hát của họ giờ đi về đâu. Nhà nước vốn kỵ nhạc vàng, đốt sạch hết nhạc vàng năm 75 sao giờ đây lại cho… chim bay tùm lum, lại than nghèo chí chạp, lại khuyến khích nhạc sĩ lấy nhạc Thái Lan, Hồng Kông, Đại Hàn, Nhật Bản… viết lời Việt làm thành của mình, toàn những lời thương mây khóc gió, yêu thương vung vít.Tuổi trẻ VN bây giờ được quyền… bỏ học đi hát karaoke, không cần thi vẫn đậu. Cả nước được quyền xem phim bộ và nghe nhạc vàng… Là tại sao?

Nếu bây giờ có ai hỏi tôi rằng tuổi trẻ VN ở Hải Ngoại làm gì. Xin thưa… chúng nó đang ngồi trong thư viện. Tuổi trẻ ở trong nước đang làm gì. Xin thưa… chúng đang hát karaoke. Dĩ nhiên không phải các em nhỏ ở đây đều ở trong thư viện còn các em ở VN đi hát, hoặc đi chích hoặc ra trường rồi nhưng đang đi lang thang xin việc làm. Cái gì cũng có mặt trái của nó. Vì các anh chê chúng tôi nên nói…chơi cho vui. Nhạc các anh làm ra, bên này bán tự do 10 đô 4 cuốn, đổ đống ra, tha hồ mà lựa. Rồi 10 đồng 5 cuốn, mua về nghe không hay, không thích. Dụt. Coi như mất 2 tô phở.

Nhạc của chúng tôi lọt được về VN thật là thiên nan vạn nan, bài nào không có lợi, chủ tiệm băng bèn cắt, bỏ vào đó một bài khác. Bìa băng và tựa băng đổi luôn và như thế, làm sao người nghe có thể nghe được bài hát có giá trị. Các anh chơi như thế là không công bằng, không fair, hoặc là các anh… rét, không muốn phổ biến những bài hát đó. Ở Hải Ngoại chúng tôi có một dúm người, các anh có hơn 70 triệu dân. Chúng tôi không sợ nhạc của các anh làm ảnh hưởng đến đời sống của chúng tôi, sao các anh sợ.

Các bạn của tôi giờ không ngại gì nữa. Nhạc Việt bây giờ là nhạc… lai căng (chính báo của Đảng CSVN đã than vãn việc này).

Tôi mơ ước được nghe lại những sáng tác đầy sáng tạo và đẹp đẽ của các nhạc sĩ ở trong nước cũng như chúng tôi ưu ái tiếng hát của các ca sĩ ở Việt Nam.

Khánh Ly

Quốc ca Ba Lan Cộng Hòa

Bến Việt (11.11.2009) Văn hóa – Ba Lan chưa mất một khi chúng ta còn sống / Hành quân, hành quân / Để tới Ba Lan… là lời Quốc ca Mazurek Dąbrowskiego. Nhân Lễ Độc Lập, Bến Việt xin trân trọng giới thiệu lời và nhạc quốc ca của Cộng Hòa Ba Lan.

Quốc ca Ba Lan được viết vào những ngày 16-19 tháng Bảy năm 1797 tại Ý, nơi hiệp quân Ba Lan – Legiony đóng trại. Tác giả Józef Wybicki lấy cảm hứng và nguồn nhạc từ dòng nhạc truyền thống Ba Lan. Ca khúc mang tựa đề “Mazurek Dąbrowskiego” trước khi trở thành quốc ca.

Trước khi tới Ba Lan, Mazurek Dąbrowskiego phổ biến tại mọi nơi có người Ba Lan sống. Dần dần trở thành ca khúc được hát trong các cuộc khởi nghĩa.

Ca khúc chính thức trở thành Quốc ca Ba Lan ngày 26 tháng Hai năm 1927.

flickr:4094253186

Quốc ca Ba Lan đã được dịch sang 17 thứ tiếng. Bến Việt xin giới thiệu một phần Quốc ca với tiếng Việt.

nghe Quốc Ca Cộng Hòa Ba Lan

Jeszcze Polska nie zginęła,
Ba Lan chưa mất
Kiedy my żyjemy.
Một khi chúng ta còn sống
Co nam obca przemoc wzięła,
Thế lực nào từ ngoài cướp đi sức mạnh
Szablą odbierzemy.
Ta lấy gươm giành lại

(điệp khúc) x 2
Marsz, marsz Dąbrowski,
Hành quân, hành quân, Dąbrowski
Z ziemi włoskiej do Polski.
từ đất Ý tới đất Ba Lan
Za twoim przewodem
Nhờ chỉ dẫn của người
Złączym się z narodem.
Ta kết nối cùng người dân

Przejdziem Wisłę, przejdziem Wartę,
Będziem Polakami.
Dał nam przykład Bonaparte,
Jak zwyciężać mamy.

(điệp khúc) x 2
Marsz, marsz…

Jak Czarniecki do Poznania
Po szwedzkim zaborze,
Dla ojczyzny ratowania
Wrócim się przez morze.

(điệp khúc) x 2
Marsz, marsz…

Już tam ojciec do swej Basi
Mówi zapłakany —
Słuchaj jeno, pono nasi
Biją w tarabany.

(điệp khúc) x 2
Marsz, marsz…

Lại chuyện Vietinfo và trách nhiệm cá sấu

Tôn Vân Anh (21.08.2013) Xã hội – Hôm trước tôi cho sự tức giận thả phanh khi tham gia bình luận trên tường facebook nhà chị Mạc Việt Hồngvụ Vietinfo bưng bài của blogger Người Buôn Gió từ trang Đàn Chim Việt sang trang Vietinfo một cách vô nguyên tắc. Hôm nay phải nói hết cho ra nhẽ.

Trong các lời bình của những nạn nhân Vietinfo, có cả các thông tin về việc Vietinfo từng sao chế lại các sản phẩm báo chí của người khác, ký tên thất thường, dẫn nguồn mập mờ và lý giải cho những việc làm đó một cách đầy hãnh diện, bảo đó là “nguyên tắc chung” của báo họ, rằng họ làm vậy để “giúp bạn đọc trong nước khi phải vượt tường lửa”.Lại chuyện Vietinfo và trách nhiệm cá sấu

Báo giả,

Nạn nhân của báo giả Vietinfo là tất cả các trang mạng lớn nhỏ, ngay từ hồi tờ này mới thành lập năm 2009. Từng là nạn nhân, chúng tôi cũng đã có bài tố cáo Vietinfo làm báo giả và yêu cầu Vietinfo xin lỗi bạn đọc, xin lỗi các tác giả và ngừng ngay việc làm vô lương . Tuy nhiên, không hề có lời xin lỗi hay cải chính, thay vào đó Vietinfo còn trơ trẽn hơn trong lối “làm báo” đê tiện của mình.

hậu quả thật

Hiện tượng Vietinfo làm tôi liên tưởng tới các vụ phanh phui nhà cầm quyền Trung Quốc đổ thuốc độc vào nguồn nước sông, mang thức ăn độc hại bán cho người Việt với giá rẻ vì ít phải bỏ công sức, thỏa mãn nhu cầu ăn uống để người dân không còn thấy cần phải tìm tới nguồn thực phẩm chất lượng. Cũng như mạch nước sông bị pha thuốc độc vẫn là nguồn nước tự nhiên cho người dân uống nhưng thực chất là nguồn nước độc mà hậu quả có thể khôn lường.

Báo giả của Vietinfo cũng vậy. Là một thứ sản phẩm đa phần là sao chép hoặc bị làm nhái đi cho giảm chất lượng mà hệ quả là lũng đoạn thông tin, là thỏa mãn nhu cầu tìm kiếm bài vở để giảm động lực của bạn đọc tìm tới các bài gốc trên các diễn đàn nghiêm túc. Báo giả cũng là các sản phẩm kém chất lượng nội dung mà nạn nhân trực tiếp là các trang báo chí tự do vốn chỉ có ý nghĩa khi là sản phẩm độc đáo, sáng tạo đồng thời chấp hành các nguyên tắc đạo đức báo chí.

Khốn nỗi, xét về bề ngoài, Vietinfo hoàn toàn có thể gây tin tưởng. Ít ai có đủ thời gian công sức để tìm nguồn bài mà có tìm thì cũng không dễ phân biệt bài chủ từ đâu. Tiếp đó, các chỗ bị cắt xén, thay đổi nội dung dần dần có thể là yếu tố mà bạn đọc đành chấp nhận? Cũng như chúng ta ít nhiều đã chấp nhận mối đe dọa chất độc Trung Quốc tại Việt Nam?

Ngoài ra, Vietinfo cũng còn là một đối thủ cạnh tranh với các trang báo nghiêm túc, có đường hướng và được biên soạn, biên tập rõ ràng bởi bề ngoài Vietinfo không khác các báo độc lập là mấy, cũng có bài “chửi”, có bài “khen” và có các tin giật gân hút khách, có “diễn đàn” nhiều khi hấp dẫn những ai ưa chửi bới lẫn nhau.

Kỳ vọng?Lại chuyện Vietinfo và trách nhiệm cá sấu

Tóm lại, Vietinfo thu hút người đọc bằng tính “đa dạng” mà các trang báo khác không thể có được nếu chủ trương làm báo lương thiện, đúng đạo đức báo chí. Điều đáng lên án là Vietinfo tạo sự “đa dạng” trên công sức của người khác, nhưng lại biến nó thành của mình và bóp méo tiếng nói người khác một cách có chủ ý.

Sau một vài lần theo dõi phản ứng của Vietinfo khi có góp ý về lối “làm báo” tệ hại đó, tôi càng có cơ sở đánh giá việc làm của Vietinfo là đê tiện và bảo lưu nhận xét cho rằng việc cắt xén, tự tiện thêm thắt nội dung bài vở, dẫn nguồn mập mờ là chính sách và lẽ sống của trang mạng này. Tôi cũng chưa bao giờ kỳ vọng Vietinfo sẽ đổi thay bởi ý thức được rằng chính sách của tờ báo là lừa đảo, là lũng đoạn thông tin. Không có bất cứ cơ sở nào cho thấy những việc làm bất lương thực hiện liên tục trong nhiều năm qua là sự tình cờ xuất phát từ vô tâm.

Những người đứng sau

Cứ mỗi lần có ý kiến phản ứng về việc làm của Vietinfo, tôi lại được nghe phía họ nói rằng làm giả là “nguyên tắc của báo” hoặc vụ việc là kết quả của sai sót kỹ thuật không đáng bận tâm so với giá trị thực tiễn tờ báo mang đến cho tự do ngôn luận khi đồng hành với những nhà dân chủ gặp khó khăn trong nước.

Kiểu chống đỡ trước dư luận của các thành viên Vietinfo làm tôi trực tiếp liên tưởng tới các phiên tòa xử án quân Hitler. Hầu hết các vị công cán, lính tráng Hitler đều “không biết” tới chính sách diệt chủng Do Thái, hầu hết họ chỉ tham gia “kỹ thuật”, “bàn giấy” và thường tự nhận có công bảo vệ hòa bình thế giới…

Cũng như vậy, một số người tham gia Vietinfo nói họ có nhiều lý do chính đáng khi tham gia Vietinfo, nhưng thử hỏi các “lý do chính đáng” đó là gì. Thử hỏi, đã có ai tự hào khi tiếp tay cho kẻ làm ăn bất chính? Và đã có ai tự hào vì bản thân đã ăn trộm, mạo danh?

Trách nhiệm cá sấu

Cơn bực tức của tôi bùng nổ khi anh Minh, một người mà tôi được biết là kỹ thuật viên mới gia nhập Vietinfo thổ lộ trên mạng facebook rằng anh bào chữa cho Vietinfo dựa trên “trách nhiệm với những độc giả còn nằm trong tường lửa” tại Việt Nam.

Ăn cắp ôtô thì bị gọi là kẻ trộm, làm nhái hàng hóa thì bị đi tù, nhưng “đạo chích” và bóp méo tiếng nói của người khác thì được gọi là “thực hiện trách nhiệm với độc giả” và “giúp người Việt trong nước có thông tin đa chiều”. Chưa hết, đó là những việc làm nhân danh các giá trị truyền thống của Việt Nam là Chân – Thiện – Mỹ mà Vietinfo từng lấy làm slogan!

Giống như việc Trung Quốc đổ thuốc độc vào sông ngòi Việt Nam. Người Việt không những phải tiếp nhận nguồn nước và luồng báo chí đã bị ngộ độc mà còn phải nhớ ơn “tinh thần trách nhiệm” của những kẻ ám hại mình?

Thể diện làm phân

Ngoài ra, tôi còn được nghe những người tham gia Vietinfo nói họ đang “dấn thân vào ổ cọp” để kỳ vọng thay đổi Vietinfo và nếu chính họ rời Vietinfo sẽ là điều cộng sản mong đợi. Lại một kiểu giãi bày mâu thuẫn. Nếu Vietinfo, như họ nói trước đó, đơn thuần chỉ mắc phải các “lỗi kỹ thuật” và đang thực hiện trách nhiệm cao cả cho tự do ngôn luận thì chẳng việc gì phải thay đổi nó làm chi.

Việc dùng thể diện và uy tín của người có học để biện hộ cho cách làm báo vô lương là món phân bón duy trì trang báo vô lương đó. Và không biết kỳ vọng thay đổi Vietinfo sẽ thực hiện được hay không nhưng tôi hoài nghi khả năng thuyết phục và khả năng biến tà thành thiện của những người đã tham gia Vietinfo..

Trong không gian chung còn nhiều người như anh Minh và họ cần hiểu rằng ăn trộm cũng như đồng lõa với kẻ cắp là điều xấu xa. Tất cả chúng ta đều phải có trách nhiệm, phải có đủ sáng suốt để biết phân tích hậu quả của những việc làm xấu và lên án chúng. Đó là trách nhiệm của tất cả những ai đã hiện diện trong không gian đại chúng mà tôi cũng là một phần của nó.

Một số người nói tôi và những người như anh Minh cần ngồi lại để hiểu nhau hơn hoặc cần “khép cửa bảo nhau”. Tôi thấy đó là những đề nghị không tương xứng với kích cỡ của sự việc vốn bắt đầu từ những gian dối đã được thực hiện liên tục nhiều năm trên diện rộng. Tôi cũng chẳng thù oán riêng tư với ai mà phải có nhu cầu trao đổi riêng. Bởi vậy tôi sẽ không tham gia bất cứ tranh luận nào khác với đề tài này ngoài những tranh luận mở, trong không gian chung.

Tôn Vân Anh

Báo Ba Lan phỏng vấn linh mục Nguyễn Văn Khải

Nasz Dziennik (12.01.2010) Xã hội – Tầng lớp dân nghèo nhất luôn tin rằng Nhà thờ quan tâm tới họ, hỗ trợ và đòi công bằng cho họ. Đó là thành công của Nhà thờ trong công cuộc thu phục nhân tâm khiến chính quyền ghen tị. Chắc chắn chính quyền sẽ còn tấn công hòng giảm thiểu ảnh hưởng của Nhà thờ và bôi nhọ thanh danh Nhà thờ.

Nasz Dziennik – Bạo lực là tiềm năng tự nhiên của cộng sản (11.01.2010)

Łukasz Sianożęcki nói chuyện cùng cha Peter Nguyễn Văn Khải thuộc dòng Chúa Cứu Thế

Łukasz Sianożęcki: Thưa cha có phỏng đoán chính quyền sẽ tiếp tục tấn công giáo dân?

Linh mục Peter Nguyễn Văn Khải: Tôi cho rằng tính tham lam và lòng ganh tị của nhà cầm quyền sẽ dẫn tới các cuộc tấn công tiếp theo sau này. Tham lam là bởi chính quyền sẽ vẫn tiếp tục viện cớ đô thị hóa đất nước để thu hồi đất đai của Nhà thờ. Hiện nay hàng giáo phẩm không còn những công cụ phản kháng như từng có trước kia, chẳng hạn như truyền thông, để thể hiện phản đối. Chắc chắn điều này sẽ dẫn tới xung đột ngày một tăng giữa chính quyền và Nhà thờ.

Ganh tị là bởi giáo dân, dù có bị tước bóc của cải, vẫn một mực khăng khít với Tòa thánh chứ giáo dân hoàn toàn không có biểu hiện muốn trông chờ chi từ phía chính quyền. Tầng lớp dân nghèo nhất luôn tin rằng Nhà thờ quan tâm tới họ, hỗ trợ và đòi công bằng cho họ. Đó là thành công của Nhà thờ trong công cuộc thu phục nhân tâm khiến chính quyền ghen tị. Chắc chắn chính quyền sẽ còn tấn công hòng giảm thiểu ảnh hưởng của Nhà thờ và bôi nhọ thanh danh Nhà thờ.Báo Ba Lan phỏng vấn linh mục Nguyễn Văn Khải

Khi dùng bạo lực, chính quyền đã gặt hái thành quả ngược lại với những gì họ mong chờ. Thế nhưng tại sao chính quyền vẫn cứ lao vào tấn công vô tội vạ như vậy?

– Đơn giản là bạo lực nằm trong tiềm năng tự nhiên của cộng sản. Độc tài cộng sản thích gợi bạo lực ở mọi nơi mọi lúc. Trong trường hợp Việt Nam thì người cộng sản còn có thêm thói quen cướp của của người nghèo để tư lợi. Họ dùng bạo lực để chứng minh quyền hành, dùng bạo lực để che đậy yếu hèn của mình. Đối với chính quyền thì đàn áp là giải pháp còn người công giáo thì ngày càng dễ bị trở thành nạn nhân. Nhiều người thật sự ngày ngày phải trực tiếp nếm trải bạo lực.

Người cộng sản dùng những thủ đoạn nào để đàn áp giáo dân?

Rất nhiều hình thức khác nhau. Bôi nhọ, dối trá và kể cả giảng giải sai lệch về công giáo trong trường học, không cho phép các đơn vị nhà thờ ở trường học, bệnh viện, báo chí hay xuất bản. Người công giáo không được vào đại học, không được đi làm tại cơ quan nhà nước, quân đội, ngoại giao. Không ai trong tổng số bảy triệu người công giáo Việt Nam có thể có một cơ hội dù nhỏ nhất để nắm giữ các chức vụ liên quan tới hành chính hay cơ quan tự trị. Vị trí cao nhất người công giáo có thể với tới là trưởng xã. Ngoài ra, các linh mục, hàng giáo phẩm, giáo dân luôn thường xuyên bị chính quyền theo dõi, quấy nhiễu. Mọi cuộc hội họp hay gặp gỡ các linh mục đều bị cấm và chúng tôi luôn bị cắt điện thoại còn hộp thư và internet của chúng tôi thì bị xem trộm.Báo Ba Lan phỏng vấn linh mục Nguyễn Văn Khải

Người công giáo có thể làm gì trong hoàn cảnh đó?

Cầu nguyện không mỏi mệt. Không mỏi mệt đi theo đường của Chúa, gánh thánh giá như Chúa đã từng phải gánh. Chúng ta phải kiên cường khi chính quyền gây tổn hại. Chúng ta muốn được sống trong hòa bình,trung thành với đức tin và những giá trị của mình. Chúng ta chia sẻ cảm thông với những nạn nhân của độc tài cộng sản. Đồng thời chúng ta sẽ phải đối thoại với chính quyền. Thế nhưng có điều chắc chắn rằng chúng ta sẽ không ngừng nghỉ để bảo vệ quyền con người được công nhận các giá trị riêng và quyền được sống đúng theo lời dạy Kinh thánh.

Xin cảm ơn linh mục Khải.

Nguy cơ đối với VN đến từ Lào và Cambodia

Nguyễn Hữu Quý (15.10.2010) Xã hội – Đã từ rất lâu rồi, những người VN yêu nước đã cảnh báo, bằng những luận chứng khoa học và tấm lòng nhiệt huyết…

Có thể bạn đọc giật mình khi mới chỉ đọc bài này ngay từ cái “nhan đề” của nó; thoạt nghe, có thể bạn đọc cho rằng, người viết bài là “phản động” chăng? hoặc có khi lại ghép vào tội “âm mưu của các thế lực thù địch”…

Tưởng có vẻ mâu thuẫn; quan hệ giữa VN và Lào là mối quan hệ “hữu nghị truyền thống, tình đoàn kết đặc biệt và sự hợp tác toàn diện”; còn đối với Campuchia (CPC), không lẽ VN đã chịu bao mất mát, giúp nhân dân CPC khỏi thảm họa diệt chủng; VN đã phải trả một cái giá rất đắt do bị Mỹ và quốc tế bao vây, cấm vận suốt 20 năm từ 1975-1995 với lý do “VN xâm lược CPC”… để rồi đến hôm nay, lý do nào để chúng ta (VN) lại có lúc phải suy nghĩ đến tình trạng này?

Nếu bạn đọc “giật mình” thì có nghĩa người viết bài này có gì “phát hiện mới” chăng? Thực ra, chẳng có gì mới cả, ông cha ta đã rút ra kinh nghiệm từ ngàn xưa nay rồi, thông qua câu tục ngữ: “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”; hoặc như “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân” vậy.

1. Nguy cơ đến từ Lào

Có thể nói, trong 5 quốc gia tiếp giáp với Lào (VN, TQ, Myanma, Thái Lan và CPC) thì VN là nước có ảnh hưởng đặc biệt nhất đối với Lào; so với Lào, VN là một nước lớn (tuy diện tích không lớn hơn là bao nhiêu, VN=331.690 km2 (hạng 65) so với Lào=236.800 km2 (hạng 79), nhưng về dân số tương ứng là 85,79 triệu/6,77 triệu người-năm 2009); về lịch sử, mặc dù không có điều kiện để nghiên cứu, nhưng chắc chắn rằng, Lào nói riêng và các quốc gia tiếp giáp với TQ nói chung, nếu không có một nền văn hiến lâu đời hoặc không có tinh thần dân tộc mạnh mẽ, thì chắc đã bị ghép vào lãnh thổ TQ từ lâu lắm rồi, hoặc muộn nhất cũng như Tây Tạng, Tân Cương vào khoảng giữa thế kỷ trước (thời Mao Trạch Đông).

Vào thời kỳ phong kiến (PK), các triều đại PK nước ta gọi Lào ngày nay là quốc gia “Vạn Tượng”; thời cận đại, ta hay dùng danh từ “Đất nước triệu voi” khi nói về tình hữu nghị anh em và nhất là tình cảm chân thành của nhân dân Lào, các bộ tộc Lào.Nguy cơ đối với VN đến từ Lào và Cambodia

Cũng trong thời kỳ PK, nhiều lần các “tộc trưởng” người Lào cũng hay sang “quấy nhiễu” Đại Việt, hoặc chứa chấp các “thủ lĩnh” người Việt chống lại triều đình (thực hiện các cuộc khởi nghĩa). Lào thậm chí, bị các triều đại Nguyên-Mông và sau này là Triều Minh khống chế, bắt hợp tác với các triều đại TQ để xâm lược VN. Riêng triều Trần của Đại Việt đã rất nhiều lần, chính các vị vua phải thân chinh đi dẹp giặc; trong triều đại nhà Trần, mục đích của Đại Việt là dẹp các cuộc đánh phá và quấy nhiễu của quân Ai Lao (Lào) chứ không có mục đích đánh chiếm lấy đất nước này.

Vào thời “Hậu Lê”, các “tộc trưởng” người Lào cũng từng là nơi nương náu của các danh sĩ Đại Việt chống lại triều đình, điển hình là Nguyễn Kim (cha của Nguyễn Hoàng, là người khai sinh ra triều Nguyễn ở Đàng trong sau này) đã giúp nhà Hậu Lê chống lại nhà Mạc để thực hiện công cuộc “Trung hưng” nhà Hậu Lê.

Ngày nay, quan hệ giữa VN-Lào là mối quan hệ hữu nghị “đặc biệt”; nếu ai đã từng đọc cuốn hồi ức “Chiến đấu trong vòng vây” của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, theo đó, Đại tướng kể về việc một thanh niên cương nghị, thông minh, gặp Đại tướng giữa núi rừng Tây Bắc (thời kháng chiến chống Pháp), nhằm đề nghị được hỗ trợ để xây dựng lực lượng tiến tới giải phóng đất nước Lào… đó chính là Cay-xỏn Phôm-vi-hản, người sau này là Tổng bí thư Đảng Nhân dân cách mạng Lào.

Chính vì mối quan hệ “đặc biệt” và gần gũi ấy, cho nên tất cả những tồn tại, bất cập trong xã hội VN hiện nay đều có ảnh hưởng tiêu cực đến đất nước Lào, “gần mực thì đen” được hiểu theo ý nghĩa ấy.

Tình trạng tham nhũng ở Lào cũng không thua kém gì ở VN, đó chính là cơ sở để TQ khai thác trong chiến lược bành trướng của Bắc Kinh; việc hối lộ để mua chuộc quan chức của TQ đối với đối tác nước ngoài là rất thành công, đặc biệt là ở châu Phi.

Tháng 9/2009 giữa TQ và Lào đã nhất trí nâng mối quan hệ song phương thành quan hệ đối tác chiến lược toàn diện, kèm theo đó là chiến lược đầu tư, và di dân của TQ vào Lào; ngày nay TQ hiện chiếm lĩnh phần lớn nền kinh tế Lào, từ khai khoáng, nhiệt điện tới cao su, bán lẻ…

Như vậy, không cần phải phân tích thêm, chính do cách tư duy hạn hẹp của VN trong suốt một thời gian dài, chúng ta đã và đang đẩy bạn Lào về phía TQ, Lào dần dần sẽ trở thành “phên dậu” của TQ, hoàn toàn phụ thuộc vào TQ; đặc biệt, do sức mạnh “đồng hóa” của dân tộc Hán, không xa nữa, Lào sẽ là một bàn đạp để TQ tấn công VN bằng đường bộ. Nguy cơ đối với VN đến từ Lào xuất phát từ âm mưu của TQ là khôn lường và không tránh khỏi.

Trong lịch sử, đã hơn một lần “thiên triều” mượn đất của Đại Việt để “hỏi tội” Chiêm Thành, mà thực chất là xâm lược Đại Việt; rồi đây, bài học này sẽ đến đối với trường hợp của Lào. Nói ra điều này, có vẻ “mơ hồ, xa xôi” nhưng tôi dám tin là chuyện sẽ đến trong tương lai; lúc đó, bất luận Lào có đồng ý hay không, trong trường hợp nếu Lào không đồng ý, thì chính Lào sẽ bị TQ thôn tính trước, vì khi đó, TQ đã hoàn toàn “làm chủ” trên đất Lào.

2. Nguy cơ đến từ CPC

Khác với mối quan hệ VN-Lào; mối quan hệ VN-CPC có những thăng trầm do lịch sử để lại. Những người có lương tri không thể quên được, và không thể không nhắc đến, chính TQ là nước âm mưu thực hiện diệt chủng tại CPC; chỉ trong 4 năm cầm quyền từ 1975 đến 1979, Khmer Đỏ đã tàn sát khoảng 1,7 triệu người CPC; so với dân số CPC thời điểm đó vào khoảng 6,50 triệu người, thì đây là tỷ lệ diệt chủng lớn nhất đối với một dân tộc trong toàn bộ lịch sử nhân loại.

Hiện nay, vẫn còn hàng chục ngàn hài cốt quân tình nguyện VN nằm lại trên đất nước CPC (1) từ thời chiến tranh chống Mỹ đến thời kỳ quân tình nguyện VN rút về nước năm 1989(2).

Bản tin của Đài tiếng nói Hoa kỳ (VOA) ngày 29.3.2010, trong bài “Quan hệ Campuchia-Trung Quốc ngày càng chặt chẽ hơn”, cho ta các tin đáng chú ý sau:

– Từ năm 2006 tới nay, Chính phủ ở Phnom Penh đã phê chuẩn các dự án đầu tư của Trung Quốc trị giá khoảng 6 tỷ đô la; và Trung Quốc cũng đã cung cấp cho Campuchia những khoản tài trợ không hoàn lại cùng với những khoản cho vay trị giá hơn 2 tỷ đô la.

– Theo ông Chea Vannath, một phân tích gia độc lập ở Phnom Penh, Campuchia đã bắt đầu chịu ảnh hưởng của Trung Quốc từ thời vua Shihanouk bắt đầu trị vì.

Ông Chea nói thêm: “Điều này cho thấy một mối quan hệ tốt đẹp với Trung Quốc. Từ đó trở đi, bất kể là trong thời kỳ đen tối hay thời kỳ hạnh phúc, Trung Quốc và Campuchia vẫn luôn có một mối quan hệ có thể nói là cay đắng lẫn ngọt bùi có nhau, hay có một mối quan hệ tương đối dài lâu từ hậu bán thế kỷ 20. Lúc nào cũng vậy”(3).

– Riêng đối với Thủ tướng Hun Sen thì: “Ông Hun Sen đã tỏ ý hoan nghênh sự gia tăng nhanh chóng của các khoản đầu tư của Trung Quốc. Ông cũng nói rằng những người bạn như Trung Quốc là loại người mà ông muốn có. Vì theo ông, không giống như những nước cấp viện khác, Trung Quốc cung cấp sự giúp đỡ mà không kèm theo điều kiện (nhân quyền) nào và không phê bình chỉ trích, tìm cách can thiệp vào công việc nội bộ của Campuchia”.

Như vậy, người CPC đã có sự chuyển đổi và thay đổi hoàn toàn cái nhìn đối với VN và TQ, theo hướng hoàn toàn bất lợi cho VN.

3. Những hình tượng và viễn cảnh hãi hùng

– Sức mạnh đồng hóa của dân tộc Hán trong lịch sử để ta liên tưởng đến sự cố tràn dầu ở vịnh Mexico cuối tháng 4/2010 và đang là thảm họa tồi tệ nhất trong lịch sử nước Mỹ; nghĩa là, dầu tràn đến đâu là tiêu diệt tất cả các loại sinh vật sống dưới váng dầu đến đó… Nhân sự kiện bạo động của dân tộc Hồi Giáo Uyghur ở Tân Cương TQ năm 2009, người ta đã đưa ra con số thống kê, vào năm 1949 dân tộc Hán ở Tân Cương vào khoảng 4,5 triệu người và bằng 7,5% dân số ở Tân Cương, nhưng sau 60 năm, dân số này đã gần 50 triệu người và bằng 49% trong cơ cấu dân số tại Tân Cương.Nguy cơ đối với VN đến từ Lào và Cambodia

Với Lào và CPC vốn chủ yếu theo đạo Phật, tâm linh hiền hòa, liệu 60 năm nữa có ngoài dự đoán sẽ là “dân tộc thiểu số” ngay trên mảnh đất cha ông mình? Như vậy, hai đất nước và hai dân tộc Lào và CPC trong vòng 100-150 năm nữa có nguy cơ bị tiêu diệt là hoàn toàn có thể (người Myanma cũng đã có cảnh báo tương tự)

– Chỉ trong vòng 3-5 năm nữa, tuyến đường bộ nối từ Vân Nam TQ đi qua Lào xuống CPC và đến vịnh Thái Lan (cảng Sihanoukville-CPC) sẽ hoàn thành, là sự đe dọa nghiêm trọng đối với VN. Cũng cần nói thêm là, TQ đã thuê CPC để “trồng rừng” với thời gian là 99 năm tại biên giới tỉnh Mondolkiri giáp với huyện Ea Súp tỉnh Đăk Lăk và huyện Đăk Mil tỉnh Đăk Nông(4).

– Nhìn vào bản đồ TQ và các nước thuộc lục địa Đông Nam Á (VN, Lào, Myanma, Thái Lan và CPC), ta cứ tưởng tượng: lục địa TQ như thân con bạch tuộc quay mặt về phía Nam, một số vòi của con bạch tuộc sẽ vòng qua “lưỡi bò” ở Biển Đông, các vòi còn lại chia ra thành các nhánh ở hướng phía Tây, trong đó “ưu tiên” dọc theo tuyến đường Vân Nam – Lào – CPC; khi “khởi sự” đối với VN các nhánh này sẽ kết hợp với nhánh đã có sẵn tại mỏ Bô xít ở Đăk Nông. TQ đang cho thấy, một toan tính bao vây VN từ 4 phía.

Nếu như trong kháng chiến chống Mỹ, VN dựa vào đường Trường Sơn huyền thoại, thì trong “cuộc chiến” với ông bạn hữu nghị “4 tốt” điểm mạnh này không còn nữa… điều gì sẽ đến?

– Cũng trên bản đồ này, bản đồ VN như một con cá ngựa bé xíu nằm trong các vòi của con bạch tuộc và sẽ được khép lại tại cảng Sihanoukville; liệu chú cá ngựa VN có đủ khôn ngoan nhưng rất cương quyết như ông cha xưa để né được đòn?

– Nếu ai đã từng xem “Bản đồ TQ hiện đại” được xuất bản vào những năm 40 của thế kỷ trước, khi cuộc chiến Quốc-Cộng (Quốc dân đảng-Cộng sản) đang còn diễn ra; ngay thời đó Mao (Trạch Đông) đã từng mơ ước đến một TQ như viễn cảnh đã nói trên (nghĩa là gồm toàn bộ diện tích các nước VN, Lào, Thái Lan, Myanma, CPC và ở phía bắc TQ là khoảng 2 triệu km2 vùng Siberia rộng lớn của nước Nga, mà TQ cho rằng Nga đã “xâm lược” và đã cướp của TQ thời xa xưa).

4. Thay lời kết

– Nguy cơ bị xâm lược, thảm họa mất nước, sống kiếp nô lệ đối với dân tộc VN ta là rất rõ ràng, hiện hữu; chúng ta cũng không thể trách cứ các bạn Lào và CPC, xem như là “tiên trách kỷ” vậy!? Tất cả các nguy cơ như đã nêu trên do chính người VN chúng ta tạo nên, do chính những sai lầm trong nội tại của người VN. Đã từ rất lâu rồi, những người VN yêu nước đã cảnh báo, bằng những luận chứng khoa học và tấm lòng nhiệt huyết… nhưng thay vì thay đổi, chúng ta lại xem quyền lợi đảng cao hơn quyền lợi đất nước dân tộc, sử dụng biện pháp ngược lại, bưng bít và che giấu sự thực, để rồi có thể sẽ sa lầy lệ thuộc bọn bá quyền bành trướng đến hồi không còn cơ hội cứu vãn!Nguy cơ đối với VN đến từ Lào và Cambodia

– Lịch sử thì chỉ có một và trần trụi sự thật; một đời người của nhóm 15 trong bộ chính trị có thể đạt được tiền tài, danh vọng, quyền lực… bằng sự dối trá; nhưng một dân tộc sẽ không còn tương lai, hoặc bị tiêu diệt nếu được xây dựng trên nền tảng mơ hồ, giả dối, mị dân… đó cũng là lời cảnh báo cuối cùng cho những ai còn đầu óc và chút lương tâm đang nắm vận mệnh dân tộc (5).

Nguyễn Hữu Quý

Chú thích:

(1) bản thân người viết bài này cũng có một anh trai, đi bộ đội năm 1968 và hy sinh năm 1971 tại CPC, đến nay vẫn chưa có thông tin về hài cốt của anh.
(2) Việc rút quân đội Việt Nam khỏi CPC được hoàn tất ngày 26/9/1989.
(3) cách đây khoảng 20 năm, người viết bài này đã từng đọc một tài liệu đại ý rằng, để thực hiện âm mưu diệt chủng và từng bước thay bằng người TQ tại CPC, TQ đã từng đưa người CPC trong thời Khmer Đỏ sang làm luận án cao học, trong đó nói rằng, nguồn gốc người CPC là từ…TQ !!??
(4) huyện Ea Súp có cao độ từ 160-250 m địa hình bằng phẳng, là “vựa lúa” của Đăk Lăk, phía CPC cũng bằng phẳng tương tự, theo địa hình tự nhiên, phía CPC còn thấp hơn Ea Súp, người viết bài này đã từng đi dọc hành lang biên giới và đến một số cọc mốc giữa Ea Súp và CPC, nắm tương đối rõ về địa hình ở khu vực này. TQ có thể che giấu hàng quân đoàn trong điều kiện rừng tự nhiên, nhưng bằng phẳng; chi phí đầu tư cơ sở hạ tầng quân sự sẽ có chi phí thấp.

Ratuj Hai-a blogera!

AI (15.05.2011) W centrum uwagi – Nguyen Hoang Hai, był ostatnio widziany przez swego syna w więzieniu w Xuan Loc, prowincja Dong Nai w południowo wschodniej części Wietnamu w dniu 19 października 2010. Więziony p. Hoang Hai prawie ukończył odbywanie dwu i półletniego wyroku więzienia za wykroczenia podatkowe.Wyroki te są uważane za politycznie motywowane represje.

UA: 132/11 Index: ASA 41/002/2011 Viet Nam Date: 10 May 2011

Natychmiastowa i nagląca akcja
Obawy o zdrowie przetrzymywanego w areszcie wietnamskiego bloggera

flickr:5722682698

Fot. OnTheNet Nguyen Hoang Hai

Adwokat i rodzina popularnego wietnamskiego bloggera Nguyen Hoang Hai, znanego również jako Dieu Cay, nie otrzymali pozwolenia na widzenie z nim w więzieniu od sześciu miesięcy. Istnieją poważne obawy o stan jego zdrowia, gdyż członkom rodziny uniemożliwiono dostarczenie mu żywności i lekarstw. Pomimo faktu, że w październiku 2010 roku upłynęło zasądzone 30 miesięcy odbywania kary więzienia, blogger nadal jest przetrzymywany i przesłuchiwany pod zarzutem „uprawiania antypaństwowej propagandy”.
Nguyen Hoang Hai, był ostatnio widziany przez swego syna w więzieniu w Xuan Loc, prowincja Dong Nai w południowo wschodniej części Wietnamu w dniu 19 października 2010. Więziony p. Hoang Hai prawie ukończył odbywanie dwu i półletniego wyroku więzienia za wykroczenia podatkowe.Wyroki te są uważane za politycznie motywowane represje. Jednak, zamiast zwolnienia władze przetrzymują go nadal, a policja poinformowała rodzinę, że jest on przesłuchiwany pod zarzutem naruszenia Art. 88 z kodeksu karnego z roku 1999, który mówi o „uprawianiu antypaństwowej propagandy”.
Adwokat i rodzina Nguyena Hoang Hai złożyli od października 13 razy prośbę o zgodę na widzenie. Usiłowali również dostarczyć dodatkową pomoc (lekarstwa i drobne kieszonkowe). Policja odrzuciła wszystkie prośby. Nie wiadomo, gdzie jest w tej chwili przetrzymywany, jak jest traktowany, ani jakie jest stan jego zdrowia. Jego rodzina i przyjaciele obawiaja się o jego bezpieczeństwo.
Warunki w wietnamskich więzieniach są zasadniczo bardzo trudne pod względem wyżywienia i ograniczonej opieki medycznej; więźniowie są zdani na dodatkowe zaopatrzenie ze strony swoich rodzin. W roku 2009 Nguyen Hoang Hai był przetrzymywany przez kilka miesięcy w izolacji po tym, jak został przeniesiony do więzienia oddalonego od jego domu w Ho Chi Minh City, co utrudniło rodzinie widzenia z nim. Polityczni więźniowie przetrzymywani w izolacji są szczególnie narażeni na tortury i złe traktowanie.
Nguyen Hoang Hai jest współzałożycielem niezależnego klubu Wolnych Dziennikarzy Wietnamskich, utworzonego w roku 2007, i pisał krytyczne artykuły na temat zagranicznej polityki Chin wwobec Wietnamu i brał udział w pokojowych protestach. Publicznie skrytykował politykę rządzących przed swym aresztem w kwietniu 2008 r. i na swym blogu wypowiadał się na rzecz praw człowieka w Wietnamie.
W maju 2009 r. Grupa Robocza Narodów Zjednoczonych na temat Bezpodstawnych Aresztowań określiła aresztowanie Hoang Hoai jako bezpodstawne w świetle międzynarodowego prawa. Nguyen Hoang Hai jest więźniem sumienia.

PROSIMY O NATYCHMIASTOWĄ REAKCJĘ w j. angielskim, wietnamskim lub twoim własnym”
– domagającą się, żeby władze zwolniły Nguyena Hoang Hai natychmiast i bezwarunkowo’
– wzywającą władze, aby umożliwiły Nguyenowi Hoang Hai natychmiastowy dostęp do rodziny, widzenia z prawnikiem i lekarzem;
– ponaglając odpowiednie władze, żeby nie stosowano wobec niego tortur podczas pobytu w więzieniu.

PROSIMY O WYSŁANIE APELI PRZED 21 CZERWCA 2011 DO:

Minister of Public Security
Le Hong Ha
Ministry of Public Security
44 Yet Kieu Street
Ha Noi
VIET NAM
Fax: + 844 3942 0223

Salutation: Dear Minister

Minister of Foreign Affairs
Pham Gia Khiem
Ministry of Foreign Affairs
1 Ton That Dam Street
Ba Dinh District, Ha Noi
VIET NAM
Fax: + 844 3823 1872
Email: bc.mfa@mofa.gov.vn
Salutation: Dear Minister

Poślij również kopie do dyplomatów akredytowanych w twoim kraju.

Nagląca akcja

Obawy o zdrowie przetrzymywanego w więzieniu wietnamskiego bloggera.

Dodatkowa informacja

Wolność wypowiedzi i stowarzyszania się jest ściśle kontrolowana w Wietnamie. Represje wobec dysydentów nasiliły się w ostatnich dwóch latach, charakteryzując się aresztowaniami i sądowymi rozprawami wobec działaczy politycznych i obrońców praw człowieka. Przynajmniej 30 więźniów sumienia w tej chwili odbywa długoletnie wyroki więzienia za swoją polityczną aktywność. Wiadomo, że przynajmniej 13 pokojowych dysydentów jest przetrzymywanych i oczekuje na rozprawę sądową.
Bloggerzy, krytyczni wobec polityki rządowej są wśród tych działaczy, którymi władze specjalnie się interesują, tak jak osobami związanymi z prodemokratycznym ruchem Bloc 8406, działającym przy pomocy internetu.
Władze posługują się bardzo ogólnikowo sformułowanymi przepisami w sekcji o narodowym bezpieczeństwie w Kodeksie Karnym z roku 1999, aby represjonować pokojowych dysydentów. Działacze polityczni są zwykle oskarżani o „szpiegowanie”, „uprawianie antypaństwowej propagandy”, „działania ukierunkowane na dokonanie przewrotu państwowego”. Oprócz wieloletnich wyroków więzienia dysydenci otrzymują dodatkowe sankcje w postaci wyroków kilkuletniego aresztu domowego lub probacji.

W Hanoi stworzono “grupę ekspertów” do walki w internecie.

Ben Viet (10.01.2013) Sierp i Młot – Na Krajowej Konferencji Propagandy 2012, odbywającej się w Hanoi w dniu 9 stycznia 2013 roku Ho Quang Loi – szef Komisji Propagandy Komitetu Wojewódzkiego Komunistycznej Partii Wietnamu w Hanoi podzielił się z delegatami swoimi doświadczeniami w tworzeniu „grupy ekspertów”, którzy poprzez internet prowadzą polemikę z propagandą wrogich sił.

Według Loi, Hanoi staje się „polem walki dla różnych sił reakcyjnych”, i te wrogie sił „nakłoniły ludzi do organizowania dziesiątek marszów protestacyjnych, powodujących negatywne skutki w wizerunku i ogólnym rozwoju kraju”. Z tego powodu komitet partii w Hanoi zatrudnił 900 osób do „propagandy głosowej”. Ich zadaniem jest ustne przekonywanie ludności, by nie dawała wiary propagandzie sił reakcyjnych. Oprócz członków „zespołu propagandy głosowej”, partia powołała do życia „grupy ekspertów, bezpośrednio walczących z propagandą wrogich sił przez internet”. Ta „grupa ekspertów” do tej chwili stworzyła 19 stron internetowych i założyła ponad 400 kont na portalach społecznościowych, przez co „bezpośrednio walczy z propagandą wrogich sił”. W Hanoi stworzono "grupę ekspertów" do walki w internecie.

Loi chwalił też środki masowego przekazu stolicy, takie jak telewizja, radio i gazety za trwającą od kilku lat aktywność w atakowaniu i rozbijaniu antychińskich wieców, organizowanych w Hanoi z powodu chińskich działań na morzu wietnamskim. Chodzi o chińską, wojskową okupację wysp, należących do Wietnamu.

Lê Thiết Hùng: “mong muốn Ðảng ta ngày càng vững mạnh”

NhanDan (24.08.2012) Bê-tông – Tôi rất vinh dự được đại diện cộng đồng bà con người Việt Nam tại Ba Lan về đón năm mới ở quê cha đất Tổ… Là người được Ðảng và Nhà nước cử đi đào tạo tại Ba Lan, tôi mang ơn Ðảng rất nhiều và mong muốn được góp phần nhỏ bé của mình phục vụ quê hương. Là đảng viên Ðảng CS Việt Nam, tôi thật sự vui mừng và xúc động khi được tận mắt chứng kiến những thành tựu lớn lao của công cuộc đổi mới do Ðảng và Nhà nước tiến hành.

http://www.nhandan.com.vn/cmlink/nhandandientu/thoisu/chinh-tri/su-kien/nh-ng-ti-ng-noi-tam-huy-t-v-i-ng-c-a-ng-bao-xa-t-qu-c-1.44602

Từ ngày 30-1 đến 5-2-2005, Ðoàn kiều bào ở nước ngoài về Việt Nam đón Tết Ất Dậu gồm 35 người đã gặp lãnh đạo Ðảng và Nhà nước, dự các hoạt động đón Tết cổ truyền dân tộc. Nhân dịp kỷ niệm 75 năm Ngày thành lập Ðảng, báo Nhân Dân xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc một số ý kiến tâm huyết với tình cảm, nguyện vọng thiết tha của đại diện bà con ở xa Tổ quốc đối với Ðảng.

Bà Hoàng Thị Phương, việt kiều tại Lào:
Tôi nguyện một lòng đi theo Ðảng

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống cách mạng, tôi mang trong mình tình yêu Tổ quốc Việt Nam yêu dấu từ khi còn rất nhỏ. Vào Ðảng từ năm 19 tuổi, đến nay tôi đã 56 tuổi Ðảng. Ðảng là lẽ sống của đời tôi và tôi nguyện một lòng theo Ðảng. Trong cuộc sống, tôi có thể đánh mất điều này, điều khác, nhưng không bao giờ tôi đánh mất lòng tin vào Ðảng và mất lý tưởng của mình.

Càng ở xa Tổ quốc, tôi càng nhớ quê cha đất Tổ và tha thiết hướng về nguồn cội. Cũng như tất cả bà con người Việt Nam sinh sống tại nước bạn Lào, tôi mong muốn có thể đóng góp nhiều hơn cho Tổ quốc. Tôi luôn ghi nhớ và làm theo những lời Bác Hồ kính yêu đã dạy phải yêu Tổ quốc, yêu đồng bào. Ðiều làm tôi ấn tượng nhất khi về thăm quê hương là truyền thống, đạo lý đầy nhân ái của dân tộc đã thấm sâu vào trái tim của mỗi người dân Việt Nam. Tôi thật sự cảm động trước những tấm lòng nhân ái đã nhường cơm sẻ áo cho đồng bào mình khi khó khăn, hoạn nạn. Sức mạnh làm nên những chiến công chấn động địa cầu của nhân dân Việt Nam trước đây và thành tựu của công cuộc đổi mới hiện nay chính là sự lãnh đạo sáng suốt của Ðảng và tinh thần đoàn kết của dân tộc. Ở xa Tổ quốc, chúng tôi rất vui mừng nhận thấy đất nước ngày càng phát triển vững mạnh. Thành quả của công cuộc đổi mới đã thể hiện đường lối đúng đắn của Ðảng CS Việt Nam và chúng tôi càng thêm tin yêu Ðảng. Ðảng và Nhà nước ta đã thực hiện chính sách tôn giáo đầy nhân ái và khoan dung.

Bà con người Việt Nam ở Lào rất quan tâm dạy tiếng Việt cho con em sinh ra tại nước bạn. Chúng tôi mong muốn được Ðảng và Nhà nước quan tâm tạo điều kiện mở thêm nhiều trường dạy tiếng Việt ở Lào để phát huy truyền thống hiếu học của dân tộc Việt Nam và các em càng thêm gắn bó với quê hương.

Ông Lê Thiết Hùng, Phó Chủ tịch Hội người Việt Nam tại Ba Lan Ðoàn kết và Hữu nghị:
Mong muốn Ðảng ta ngày càng vững mạnh

Tôi rất vinh dự được đại diện cộng đồng bà con người Việt Nam tại Ba Lan về đón năm mới ở quê cha đất Tổ. Ðây là niềm tự hào chung của đoàn đại biểu người Việt Nam ở xa Tổ quốc được Ðảng và Nhà nước quan tâm tạo điều kiện về thăm quê hương lần này. Là người được Ðảng và Nhà nước cử đi đào tạo tại Ba Lan, tôi mang ơn Ðảng rất nhiều và mong muốn được góp phần nhỏ bé của mình phục vụ quê hương. Về thăm quê cha đất Tổ Ðền Hùng, chúng tôi càng cảm thấy vinh dự và tự hào được mang trong mình dòng máu Lạc Hồng và sẽ cố gắng phấn đấu để xứng đáng với truyền thống vẻ vang của dân tộc. Chúng tôi nguyện sẽ giáo dục và truyền lại cho trẻ em Việt Nam thế hệ thứ hai, thứ ba sinh ra tại nước bạn lịch sử, văn hóa, phong tục tập quán, truyền thống và đạo lý đầy nhân ái của người Việt Nam. Chúng tôi mong muốn được tham gia các cuộc bầu cử trong nước, được góp lá phiếu của mình để thể hiện tâm tư, nguyện vọng của bà con xa xứ.

Là đảng viên Ðảng CS Việt Nam, tôi thật sự vui mừng và xúc động khi được tận mắt chứng kiến những thành tựu lớn lao của công cuộc đổi mới do Ðảng và Nhà nước tiến hành. Từng về thăm quê hương nhiều lần, tôi nhận thấy đất nước có nhiều đổi thay, kinh tế tăng trưởng khá, xã hội ổn định, đời sống nhân dân được nâng cao. Thành quả này thể hiện đường lối đúng đắn của Ðảng CS Việt Nam lấy dân làm gốc, coi trọng nhân tố con người trong sự nghiệp phát triển kinh tế. Nhân kỷ niệm 75 năm Ngày thành lập Ðảng CS Việt Nam, tôi tha thiết mong mỏi Ðảng ta ngày càng vững mạnh, xứng đáng với niềm tin yêu của toàn dân tộc Việt Nam ở trong và ngoài nước. Ðồng bào ở xa Tổ quốc rất cảm kích thấy Ðảng và Nhà nước đánh giá đúng vai trò, vị trí của những người Việt Nam ở nước ngoài là bộ phận không thể tách rời khỏi dân tộc. Chúng tôi dù sinh sống ở đâu cũng không quên mình là người Việt Nam và nguyện mang hết sức mình đóng góp cho quê cha đất Tổ.

Bà Phạm Thanh Thủy, Ủy viên Ban chấp hành Hội người Việt Nam tại Campuchia:
Ðảng đem lại cuộc sống ấm no cho người dân

Tôi sinh ra ở Ðồng Nai nhưng theo chồng sang lập nghiệp ở Campuchia đã 23 năm. Hơn hai thập kỷ xa quê hương là cả một nỗi nhớ quê hương dằng dặc. Ðể vơi đi nỗi nhớ và bày tỏ những tình cảm của người con xa xứ với quê hương đất nước, tôi đã dành rất nhiều thời gian cho công tác của cộng đồng người Việt Nam ở Campuchia trong các hoạt động hướng về Tổ quốc. Mỗi năm về Việt Nam hai lần và mỗi lần tôi đều được chứng kiến sự đổi thay đến ngỡ ngàng của quê hương, đất nước. Nhiều con đường mới, công trình mới mọc lên tạo cho đất nước một khuôn mặt mới. Tôi rất vui mừng khi hàng hóa của Việt Nam ngày càng phong phú và có mặt trên các thị trường thế giới. Nhờ vậy mà bà con Việt kiều ở Campuchia cũng như ở các nước khác trên thế giới vẫn cảm thấy quê hương rất đỗi gần gũi, thân thương khi vẫn có hàng hóa của Việt Nam trong cuộc sống sinh hoạt hằng ngày. Hơn thế, tôi còn tự hào vì thương hiệu của Việt Nam được khẳng định và có uy tín ở nhiều nước.

Có được những thành tựu to lớn về mọi mặt đời sống kinh tế-xã hội ấy là nhờ sự lãnh đạo sáng suốt của Ðảng CS Việt Nam. Ðảng đã lãnh đạo nhân dân ta tiến hành công cuộc đổi mới, đem lại cuộc sống ấm no cho người dân. Bà con Việt kiều ở Campuchia vô cùng xúc động khi được Ðảng và Nhà nước ta dành ngân sách xây dựng trường học để con em Việt kiều gặp nhiều khó khăn vẫn được đến trường. Cộng đồng người Việt Nam ở Campuchia luôn hướng về Tổ quốc. Mặc dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn nhưng bà con vẫn tích cực tham gia các hoạt động hướng về quê hương như ủng hộ đồng bào bị bão lụt, nạn nhân chất độc da cam với mong muốn thể hiện tấm lòng thơm thảo với quê hương, đất nước bởi người dân Việt Nam dù ở đâu cũng không quên cội nguồn. Ðó cũng là một nét văn hóa cao đẹp của con người Việt Nam.

Về quê đón Xuân Ất Dậu cùng các kiều bào từ 19 nước khác, tôi vô cùng vinh dự và xúc động khi được sống trong tình cảm ấm áp của quê hương. Mặc dù về quê nhiều lần nhưng đây là lần đầu tôi được hưởng không khí Tết ở quê hương. Trong lòng tôi tràn ngập cảm giác ấm áp, những cảm xúc khó tả mà có lẽ chỉ ở quê hương mới có. Tôi thật sự xúc động khi được sống trong bầu không khí chân tình tại các cuộc gặp lãnh đạo Ðảng và Nhà nước, cảm thấy như được trở về với gia đình thân thương của mình. Tôi tin tưởng, dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Ðảng, đất nước ta sẽ thu được nhiều thành tựu và thắng lợi mới trong công cuộc xây dựng đất nước.

Bà Đinh Thúy Nga, việt kiều ở Thái-lan:
Hạnh phúc được sống trong không khí mừng Ðảng ta tròn 75 tuổi

Xa quê hương nhiều năm nhưng lòng tôi luôn hướng về Tổ quốc Việt Nam thân yêu. Tôi vô cùng phấn khởi và xúc động được Ðảng và Nhà nước tạo điều kiện để được về đón Xuân Ất Dậu ở quê hương, nơi mà bất cứ ai ở nơi xa cũng nhớ da diết và tha thiết được về thăm. Mặc dù đã 73 tuổi, nhưng lòng phấn chấn đã khiến tôi vượt qua những khó khăn của tuổi tác để tham gia đầy đủ các hoạt động của đoàn Việt kiều tiêu biểu về dự đón Tết cổ truyền năm nay.

Mỗi lần trở về tôi đều thấy đất nước đổi thay kỳ diệu. Sự phát triển nhanh chóng thể hiện ở những con đường cao tốc nối các tỉnh, thành phố, những công trình xây dựng khang trang và cuộc sống ấm no của người dân. Ðất nước mỗi ngày một thay đổi. Tôi rất vinh dự và hạnh phúc được sống trong không khí đón xuân mới và mừng Ðảng ta tròn 75 tuổi. Ðảng đã lãnh đạo nhân dân ta thực hiện công cuộc đổi mới, đem lại cơm no áo ấm cho người dân Việt Nam như mong muốn của Chủ tịch Hồ Chí Minh lúc sinh thời.

Ở Thái-lan, Tổ quốc thứ hai của tôi, bà con trong cộng đồng người Việt Nam luôn chấp hành chính sách, pháp luật của nước sở tại, có tinh thần đoàn kết, tương trợ, hòa hợp với nhân dân Thái-lan để thúc đẩy tình hữu nghị và đoàn kết giữa nhân dân hai nước. Chúng tôi rất vui mừng khi Ðảng và Nhà nước ta có những chính sách quan tâm kiều bào ở nước ngoài. Nghị quyết 36 của Bộ Chính trị và chương trình hành động của chính phủ về công tác cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài đã đáp ứng nguyện vọng của bà con sống xa Tổ quốc, trong đó có bà con ở Thái-lan, giúp bà con cảm thấy luôn gắn bó với quê hương.

Mỗi khi Xuân về và Tết đến trên quê hương Việt Nam, đồng bào ta ở Thái-lan vẫn luôn nhớ về Tổ quốc với những hoạt động mang đậm nét văn hóa dân tộc. Ðón Tết ở Thái-lan, chúng tôi cũng có đủ bánh chưng, hoa đào, hương vị đặc trưng của dân tộc Việt Nam cho nên đồng bào vẫn luôn cảm thấy gần với quê hương. Ðó cũng là những dịp để các bậc cha mẹ dạy dỗ con cháu ở nơi xa quê hương luôn hướng về Tổ quốc.

Tiến sĩ Đoàn Hồng Hải, nguyên Tổng thư ký Hội người Việt Nam tại Mỹ:
Ðổi mới dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Ðảng

Ðược Ðảng và Nhà nước tạo điều kiện cho Ðoàn kiều bào về thăm quê hương, được đến Ðền Hùng thăm nguồn gốc tổ tiên mình, chúng tôi vô cùng xúc động khi thấy lại hình ảnh Tổ quốc thân yêu. Chúng ta đang được sống trong hòa bình, được tự quyết định hướng đi của mình. Ðất nước Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Ðảng đang đổi mới hết sức tốt đẹp.

Trong lúc ở xa quê hương, chúng tôi vô cùng tự hào khi biết cuộc họp cấp cao ASEM-5 thành công rực rỡ, nâng tầm của Việt Nam trên trường quốc tế, để lại những dấu ấn đẹp đẽ trong lòng bạn bè năm châu, thấy được một đất nước Việt Nam hòa bình, ổn định, nhân dân Việt Nam mến khách, và chắc chắn trong những năm tới, Việt Nam sẽ là một địa điểm đầu tư hấp dẫn. Có thể nói, ASEM-5 thành công đã xác định chỗ đứng của Việt Nam trong cộng đồng thế giới.

Sự lãnh đạo của Ðảng tuyệt vời, sáng tạo đưa đất nước đổi mới kịp thời để phù hợp xu hướng của thế giới. Ðó là sự sáng suốt của Ðảng. Tôi rất xúc động và tự hào vì toàn dân tộc đã đạt được mục tiêu giành độc lập, tự do, xây dựng và phát triển đất nước. Nước ta còn nghèo, nhân dân còn thiếu thốn nhưng mỗi lần trở về, tôi thấy hình ảnh đất nước ngày càng đẹp hơn, làm chúng tôi vô cùng xúc động.

Không chỉ cá nhân tôi mà tất cả những anh chị em sống xa quê hương đều luôn ghi nhớ chúng tôi là những người Việt Nam sống ở nước ngoài, là những người con của đất nước và tùy theo điều kiện có trách nhiệm đóng góp sức mình phát triển đất nước. Ðó là truyền thống của dân tộc, là sự ghi nhớ công ơn của Bác Hồ. Bà con người Việt Nam ở nước ngoài rất quan tâm đến Nghị quyết 36 của Bộ Chính trị đã vạch rõ đường lối đại đoàn kết dân tộc; quan tâm đặc biệt đến cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài. Mặc dù, một số tờ báo xuyên tạc, bóp méo sự thật về Nghị quyết này, nhưng bà con luôn nắm rõ và hiểu được sự quan tâm của Ðảng và Nhà nước đối với người Việt Nam ở nước ngoài.

Nhóm phóng viên ban quốc tế

Sĩ quan Quân đội Ukraine bị quân ly khai tra tấn đến chết. Trước mắt con trai mình.

Bến Việt (31.08.2014) Tin Thế giứi –Bộ Quốc phòng Ukraine công bố về cái chết của Trưởng phòng Bổ sung Quân sự tại thành phố Amwrosijiwka thuộc vùng Donetsk, ông chết vì bị phiến quân thân Nga tra tấn tại miền đông Ukraine.

Bộ Quốc phòng trong thông báo đưa ra hôm nay (Chủ nhật) nói rằng, trung tá Wolodymyr Moskowka bị lính đổ bộ của Liên bang Nga bắt tại thành phố Snizne (trong lãnh thổ Ukraine), và bị họ chuyển cho phiến quân thân Nga.
-ngày 29 tháng Tám, những kẻ tội phạm (phiến quân thân Nga) đã tổ chức một cuộc khai tố hình sự đối với các binh sĩ quân đội Ukraine bị bắt (tại thành phố Amwrosijiwka). Phiến quân thân Nga và những người ly khai thân Nga đã hành hạ, đánh đập họ – bản thông báo viết.

Trong cuộc tra tấn này, trung tá Moskowka đã chết trong vòng tay của con trai ông, con trai cũng bị lính Nga bắt giữ cùng ông – bản thông báo cho biết.

-Bộ Quốc phòng Ukraine tuyên bố, rằng hoàn cảnh cái chết của sĩ quan Ukraine một lần nữa cho thấy là các lực lượng vũ trang Liên bang Nga, những kẻ khủng bố, những lính đánh thuê người Nga đã coi thường các chỉ tiêu của luật pháp quốc tế cũng như các đạo lý của Thiên Chúa giáo – bản thông cáo nhấn mạnh.